Mèo đen không ngủ - Trương Duyệt Nhiên - DIỄN ĐÀN_VNTAMTAY
[ Tin nhắn mới · Thành viên · Quy tắc diễn đàn · Tìm kiếm · RSS]
THỐNG KÊ DIỄN ĐÀN
BÀI VIẾT MỚICHỦ ĐỀ SÔI ĐỘNGTHÀNH VIÊN TÍCH CỰCTHÀNH VIÊN MỚI
  • Khế ước xã hội... (1)
  • Tứ đại danh bổ... (1)
  • English For Bu... (1)
  • từ điển oto dạ... (2)
  • Thống kê 4rum ... (2)
  • Tăng font chữ ... (13)
  • Tổng Hợp về YA... (13)
  • Tử vi năm Nhâm... (11)
  • Phong thủy cho... (10)
  • Thái cực quyền... (8)
  • TieuBao
  • kcdl
  • 12a3
  • kunkun
  • Quada09
  • duyle207
  • anhlongho
  • nguyendan11061106
  • trunguyencong14
  • htsphantam
  • Page 1 of 11
    DIỄN ĐÀN_VNTAMTAY » THƯ VIỆN SÁCH » VĂN HỌC: TRUYỆN - THƠ - HỒI KÝ » Mèo đen không ngủ - Trương Duyệt Nhiên (Mèo đen không ngủ - Trương Duyệt Nhiên)
    Mèo đen không ngủ - Trương Duyệt Nhiên
    TieuBaoNgày: Thứ 6, 19-Apr-13, 23:30:51 | Bài viết # 1


    Nhóm: Administrator
    Số bài viết: 3090
    Khen thưởng: 3
    Được cảm ơn: 10001
    Trạng thái: Offline


    Thông tin tác phẩm:

    Tác giả: Trương Duyệt Nhiên
    Dịch giả: Nguyễn Xuân Nhật
    Nhà xuất bản: Phụ Nữ
    Năm xuất bản: 2006
    Số trang: 296
    Khổ sách: 13×21 cm
    Giá bìa: 37.000

    "...Có thể anh đang gọi tôi. Công chúa nhỏ của anh ơi, mình tiếp tục yêu nhau đi.

    Tôi không thể. Vì trong lòng đang có 1 chú mèo ngày đêm không ngủ, cứ hát mãi không thôi. Nó có bộ lông đen, màu đen làm người ta phải đau lòng và tuyệt vọng. Nó chính là Mặc Mặc của tôi

    .....Nó là vết thương không bao giờ hàn gắn được giữa tôi và Thần Mộc"

    ".....Chú mèo của tôi không phải có chín sinh mệnh.Nó chỉ có 1 sinh mệnh thôi, mà nó lại chết mất rồi!"

    "......Anh nói: công chúa bé nhỏ, chúng ta hãy yêu nhau như hồi còn nhỏ, cùng dắt tay nhau đi chung đường cho đến khi đầu bạc răng long....

    ......Tôi ôm Mặc Mặc, hỏi anh ấy 1 cách sợ hãi , anh có yêu cả chú mèo của em không, có phải anh sẽ không bao giờ mắng em, trách em, sẽ suốt đời yêu thương em, có phải anh sẽ không bao giờ túm tóc mà đáng em, có phải anh sẽ không bao giờ bắt em cả đời mặc chiếc váy quây, trói buộc trong 4 bức tường nhà, có phải anh sẽ mang đến cho em 1 gia đình ấm cúng, có phải anh sẽ cho em sơn tường nhà màu xanh?

    Anh trả lời rằng, công chúa bé nhỏ, anh sẽ để em sống trong cung điện màu xanh, mặc những chiếc váy dài không vương chút bụi, sẽ cho Mặc Mặc ăn đến nỗi béo như chú lợn con. Tôi cảm động đến phát khóc. Tôi tin rằng Thần Mốc sẽ mãi mãi cho tôi và Mặc Mặc 1 cuộc sống hạnh phúc, tôi sẽ không phải sống trong 1 gia đình như tôi đang sống bây giờ..."

    "....Mặc Mặc yêu quý ơi, có thể chị cũng sắp chết. Trước mắt tôi ngày càng là 1 màu đen tối, tôi nhìn thấy mẹ tôi khẽ khàng giữ cha lại, ngập ngừng và sợ hãi. Tôi gọi Thần Mộc: Thần Mộc ơi, anh là siêu nhân, anh hãy đến cứu Mặc Mặc đi. Tôi kêu gọi trong tuyệt vọng. Trong mơ, tôi gặp Mặc Mặc bộ lông đen, đến nỗi không thể phân biệt được với màn đêm, đang hát. Thần Mộc ôm lấy khuôn mặt tôi nói, công chúa bé nhỏ ơi, Mặc Mặc không chết đâu, em tỉnh dậy đi...

    .....Tôi khóc như mưa, Mặc Mặc bé nhỏ ơi, sao mày không bỏ chạy, mày bé nhỏ như thế, chưa được làm mẹ đã bị thương thế này. Tôi quay người, sà vào lòng Thần Mộc, nói với anh : Nếu yêu em thì hãy mang Mặc Mặc đi....

    .....Trong một đêm tuyết dày, tôi lại mơ thấy Mặc Mặc, nó bắt đầu hát. Mặc Mặc còn bảo tôi, chị biết không, tôi mệt mỏi quá rồi, tôi thèm được ngủ...

    ".....Tôi biết đây không hề là chuyện đùa, tôi nói một hồi rồi bật khóc. Tôi nghĩ, rồi lại hỏi anh đầy hy vọng, có phải nó vẫn quanh quẩn ở cửa không chịu đi, và sớm nay anh lại ôm nó bế vào nhà ?Không..... Đêm hôm qua, anh thả nó xuống lùm cây ở rất xa. Mẹ anh nói vứt nó đi, bệnh tình của cha sẽ chuyển. Vẫn là 1 Thần Mộc, người hứa cho tôi 1 cuộc sống như 1 công chúa, nói vĩnh viễn yêu thương tôi, nói sẽ chăm cho Mặc Mặc béo tròn như chú lợn... Tôi van xin Thần Mộc, kẻ đã không còn tình yêu trong trái tim, tôi xin anh đưa tôi ra lùm cây đó, nếu không Mặc Mặc sẽ chết.... Anh muốn nó chết, Thần Mộc nói....."

    ".....Mặc Mặc như thể là tuyết và đã tan mất vậy. Hoàng tử của tôi cũng đã chẳng giữ lời, chàng đã rời xa cuộc đời tôi cùng với mùa đông. Tôi đã vĩng viễn trở thành nàng Lọ Lem không phép thuật nào có thể thay đổi..."

    ".....Mặc Mặc không tìm thấy đường về nhà, nhưng nó đã tìm đến chiếc xích đu nơi chúng tôi thường đến ngắm mặt trời. Mặc Mặc cả cuộc đời không ngủ, cả cuộc đời mệt mỏi. Cuối cùng thì bây giờ nó đã có thể ngủ được rồi..."

    ".....Chú mèo của tôi không phải có chín sinh mệnh.Nó chỉ có 1 sinh mệnh thôi, mà nó lại chết mất rồi!"

    "....Hoàng tử đã không quên cô bé Lọ Lem của mình, chàng đã thay giày thuỷ tinh bằng 1 bức ảnh để tìm nàng...

    ....Công chúa bé nhỏ ơi, anh đã tìm thấy những đứa con của Mặc Mặc,chúng mình cùng nuôi nấng chúng đi em...

    ....Thần Mộc vẫn có tình yêu, vẫn yêu tôi, và yêu Mặc Mặc. Có thể không bao giờ tôi có thể tha thứ cho anh, nhưng giờ phút này tôi muốn được nhìn thấy anh và những đứa con của Mặc Mặc....

    .....Trời không chiều lòng người. Tôi đứng chết trân giữa đám cỏ dại mọc cao vút, dường như lại nghe thấy tiếng mèo kêu đêm không dứt.Thần Mộc, chúng mình còn gặp lại được nhau không?"

    TẢI XUỐNG

    LINK DỰ PHÒNG
    Đính kèm: 0240145.jpg(181Kb)


    TRẺ DÙNG SỨC KHỎE KIẾM TIỀN-GIÁ DÙNG TIỀN MUA SỨC KHỎE

    NHỮNG GÌ CON NGƯỜI KHÔNG NGHĨ TỚI LẠI XẢY RA TRONG ĐỜI
     
    DIỄN ĐÀN_VNTAMTAY » THƯ VIỆN SÁCH » VĂN HỌC: TRUYỆN - THƠ - HỒI KÝ » Mèo đen không ngủ - Trương Duyệt Nhiên (Mèo đen không ngủ - Trương Duyệt Nhiên)
    Page 1 of 11
    Search:

    click ủng hộ vntamtay
    Chát với Tôi
    300
    Liên kết quảng cáo
    Buôn bán phụ tùng!
    Đang truy cập
    Khu đăng nhập
    Video Clip
    Tỷ giá tiền tệ